ĐỌC BÀI - 5:33. Tỉnh Quảng Nam đang gấp rút di dời người dân trước 9 giờ sáng nay. Đà Nẵng lên kế hoạch sơ tán 80.801 người dân, đồng thời áp dụng lệnh giới nghiêm, cấm người dân ra đường từ 20 giờ hôm nay để phòng tránh bão Noru. Tính sơ tán khoảng 870.000 dân để Truyện cười đi xe buýt do mtruyen18.com sưu tầm đọc truyện cười đi xe buýt Đọc truyện cười đi xe buýt Hai anh chàng sinh viên đi xe buýt kể chuyện với nhau. Anh thứ nhất nói: - Hôm qua, tớ đi xe buýt, xe hết chỗ, có một phụ nữ phải đứng mà tớ thì không thích nhìn cảnh phụ nữ đứng trên xe buýt… Anh kia hỏi Chuyến xe buýt 375 từ từ rời khỏi nhà ga Di Hòa Viên và dừng tại điểm dừng Cổng Nam của Di Hòa Viên. Đây là chuyến xe buýt cuối cùng của tối hôm đó. Chuyến xe buýt bí ẩn tại Bắc Kinh năm 1995 vẫn ám ảnh nhiều người đến tận ngày nay (Ảnh minh họa) Có một người Và để hoàn thiện thêm các gói kích cầu đó, tuyến xe buýt miễn phí Sân bay Vân Đồn - Hạ Long - Yên Tử đã chính thức đi vào hoạt động. Tuyến xe buýt chất lượng cao, miễn phí Sân bay Vân Đồn - Hạ Long - Yên Tử và ngược lại đã được đưa vào khai thác sử dụng TP.HCM đang tập trung đầu tư xây dựng các dự án giao thông lớn theo quy hoạch gồm 6 tuyến cao tốc rộng từ 6-8 làn xe có chiều dài 353 km, 5 tuyến quốc lộ rộng từ 8-12 làn xe dài 106 km, 3 tuyến đường vành đai từ 6-10 làn xe dài 351 km, 5 tuyến đường trên cao rộng 4 làn xe dài Trên xe buýt, trong nhà ga, tại rạp chiếu phim, điện thoại di động được nghe vô tư. Đến cả hội họp đã có ghi một chữ rất lớn: "Tắt điện thoại di động", trong khi một quan khách đang cất tiếng dõng dạc, hội trường vẫn vang lên điệu nhạc chuông rất ngọt ngào vv5khW1. “Tang Tang, truyền cho tôi.”Thiếu niên đang đứng ở vị trí ba điểm, nhìn cô giơ tay Tang do dự một chút, đặt đàn violin qua một bên, ôm bóng tiến vào sân bóng rổ, máy móc chuyền qua chỗ Chu chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn tay cô không có lực, bóng rổ còn ném chưa đến nửa mét, đã rớt trên mặt Cầm nghiêng đầu nhìn cô “Cậu cũng yếu thật đấy!”“Tôi vốn không muốn chơi.”Hạ Tang chẳng có chút hứng thú nào, chán nản nói “Tôi chưa từng chạm vào bóng rổ.”“Bạn trai trong đội bóng rổ, sao không đưa cậu đi chơi cùng?” Nói xong, anh đi tới nhặt bóng, lấy đà dùng ba ngón tay ném vào rổ.“Đó không phải bạn trai tôi.” Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Tang mất kiên nhẫn nói “Tôi không muốn giải thích lần nữa!”“Đi.” Chu Cầm mang bóng chạy chậm đến cạnh cô, dịu dàng ném bóng rổ sang “Cậu ta không đưa cậu theo thì tôi dạy cậu.”“Tôi không muốn học.” Hạ Tang đang ôm bóng, giọng nói buồn buồn nói “Cũng không có hứng thú với chuyện này.”“Vậy cậu hứng thú với cái gì?” Chu Cầm nhìn đàn violin cạnh đường biên bóng rổ “Đàn sao?”“Cũng không.” Hạ Tang phủ định theo bản ôm cánh tay, liếc mắt nhìn cô, thấy trong mắt cô gái chứa vài phần phản nghịch, có chút nghiền ngẫm “Đến chơi chút đi.”Hạ Tang muốn từ chối, Chu Cầm lại đoạt lấy bóng trong tay cô, thuận tiện đánh qua người cô, mang theo chút khiêu Tang tức giận hô lên “Làm gì đấy!”“Đồ ngốc, đến đoạt bóng đi chứ.”“Tôi không chơi đâu.”Cô vỗ vỗ lớp bụi trên tay, xoay người muốn đi, Chu Cầm ôm bóng chạy đến, cố ý vỗ bóng trước mặt Tang làm bộ không nhìn thấy anh, bản thân không quay đầu nhìn xuống đất đi về phía trước, nhưng ánh mắt lại dõi theo anh, thừa dịp anh chưa dùng hết sức, chạy qua đoạt lấy bóng rổ trên tay anh, ôm vào lòng bỏ chạy, vừa chạy vừa quay đầu nhìn anh, cười nói…“Cướp được rồi, tôi thắng!”Chu Cầm đứng thẳng người lại, trong đáy mắt mang theo chút bất đắc dĩ, vốn dĩ còn muốn nói “cậu phạm quy”, nhưng nhìn thấy cô hòa lấy ánh nắng chiều, cười rạng rỡ một cách ngốc nghếch bèn nhiên Chu Cầm có cảm giác, mặc kệ đống quy tắc chết tiệt kia chạy qua, giả vờ chặn lại tư thế của cô “Có thể ném bóng vào rổ, mới tính là cậu thắng.”Hạ Tang không biết chụp bóng, vì thế ôm bóng vào đến dưới rổ, cố gắng nhảy lên ném bóng vào rổ, nhưng mà sức lực cô quá yếu, ngay cả rổ cũng chưa đụng đến thì bóng đã rớt xuống rồi.“Chậc chậc.”Chu Cầm phát ra âm thanh trào Tang ngẩng đầu, nhìn thấy cái rổ, giống như bị đả kích hứng thú “Không chơi nữa.”“Đừng dùng lực cánh tay để ném.”Chu Cầm lấy bóng rổ bỏ tay tay cô, thuận thế nắm lấy cổ tay cô giơ lên trên “Như thế này, dùng sức cổ tay, nhẹ nhàng ném vào.”Dưới sự giúp sức của anh, quả thực Hạ Tang “nhẹ nhàng ném bóng”, bóng trên rổ đánh một vòng tròn, vậy mà lại rơi vào rổ.“A!” Cô ngạc nhiên kêu lên một tiếng “Không thể nào!”Sao có thể? Dễ như vậy?Bóng rổ rơi xuống đất, rồi bật lên hai Hạ Tang cũng nhanh chóng cảm nhận được thân thể ấm nóng của người thiếu niên còn đang dán sau lưng cô, lòng bàn tay thô to còn khẽ đặt trên lưng của tai Hạ Tang cũng dần nóng lúc cô muốn đẩy anh ra xa, thì Chu Cầm đã bật người buông cô ra, sau đó chạy chậm đến nhặt bóng, giấu diếm mọi thứ vô cùng tự nhiên, không để cho cô có cơ hội phát Tang cảm nhận được mu bàn tay mình còn lưu lại chút cảm xúc ấm áp, giống với bóng dáng kia, hơi nén giận nhìn về phía Cầm lại bước ba bước đến rổ, động tác vừa trôi chảy lại phóng dù trong mắt Hạ Tang, Kỳ Tiêu cũng rất hoàn mỹ, nhưng động tác ba bước lên rổ này… đều kém hơn nhiều so với phong thái của Chu Cầm.“Chơi vui không?” Anh cười quay đầu hỏi cô.“Không vui.”“Tôi phát hiện cậu là đứa trẻ có khẩu phật tâm xà.”Hạ Tang vẫn cố chấp mạnh miệng “Vốn dĩ tôi không muốn chơi.”“Đi, không miễn cưỡng cậu nữa.” Chu Cầm nhìn ra được hôm nay tâm tình cô không tốt, nhặt áo khoác màu đen trên mặt đất, thuận tay xách luôn đàn violin của cô đeo lên lưng “Ra ngoài thôi.”Đường bên trong khuôn viên trường nghệ thuật Mora rất dài, ngày thường đều có các loại xe nhỏ ngắm cảnh đi qua, nhưng mà lúc này trời đã trễ, xe ngắm cảnh cũng đã ngừng, bọn họ chỉ có thể đi bộ ra Tang rất ít khi vận động, vừa mới đi vận động một chút mà hai má đã đỏ bừng lên, trên cái mũi xinh xắn còn có mồ hôi.“Đưa đàn cho tôi.”“Gấp cái gì, cũng không lấy của cậu.”Chu Cầm đi bên cạnh cô, dáng người cao một mét tám tám, làm cho người ta cảm thấy rất an toàn, cô cũng không miễn cưỡng không chút để ý, nói “Mỗi ngày cậu đều đến nơi này học sao?”“Không phải, chỉ đến vào thứ năm và thứ bảy thôi.”“Ồ, đã biết.”“…”Hạ Tang cảm thấy hối hận, sao lại nói cho anh ta biết giờ giấc của mình chứ!Cô phòng bị liếc anh “Cậu hỏi cái này làm gì?”“Tùy tiện tìm đề tài nói chuyện thôi.” Chu Cầm thoạt nhìn không để ý gì, cô nghiêng đầu liếc cô một cái “Với EQ này của cậu, làm sao có bạn được thế?”“…”Hạ Tang rầu rĩ trả lời “Không có đề tài, thật ra có thể không nói gì cả.”Chu Cầm cuối cùng cũng nhìn thấu cô, thật là không ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài chút nào, mỗi một phần xương cốt trên người cô gái nhỏ này đều mang theo sự phản nghịch rất trời mới biết, phải lớn lên trong môi trường như thế nào, mới có vẻ ngoài nhìn vào thì dịu dàng và ngoan hiền, nhưng ngược lại nhất cử nhất động đều mang theo ý chống đối lớn đến ra khỏi khuôn viên, trạm giao thông công cộng thưa thớt còn hai ba người qua Cầm đứng cạnh Hạ Tang, cùng nhau chờ xe người đứng chung một chỗ, lại ngang tuổi nhau, dung mạo xem như rất tương xứng, người qua kẻ lại đều không nhịn được mà cảm thán họ thật xứng đôi. Vài cô gái đi ra từ trung tâm nghệ thuật cũng khó tránh được mà dừng ánh mắt trên người hai người một lúc rất nhanh xe buýt đã đến, hai người một trước một sau bước lên khái bởi vì đây là chuyến xe cuối cùng của phía Nam, hành khách trên xe hơi nhiều, Hạ Tang chen chúc với dòng người trên xe buýt đến gần vị trí của cửa sổ, đặt bản thân mình ở một góc sáng sủa Cầm tự nhiên cũng đến đấy, đứng ở một bên cửa sổ khác, ngón tay thon dài nắm lấy thanh ngang trên đỉnh dáng cao thật sự rất tốt, cho dù Hạ Tang kiễng chân cũng không thể với đến thanh nắm của xe, anh lại có thể dễ dàng nắm kệ xe có xóc nảy như thế nào, thân thể cậu cũng đều sừng sững như núi Thái Sơn đứng bất động ở Tang không thích mùi trên xe công cộng, vì thế đã lấy khẩu trang trong túi nhỏ của mình đeo Cầm nâng mắt nhìn, nhìn thấy phía trên khẩu trang của cô gái là đôi mắt đen to, lông mi thon dài, tinh thể bởi vì làn da trắng đến phát sáng, cho nên cặp mắt đen kia, phá lệ lại vô cùng đen đang kiềm chế lại tâm tình đang cuồn cuộn lên của mình, vô cùng bình tĩnh mà mở mắt nhìn sườn khi xe buýt đến thành phố, lại có thêm một lượt khách đến nữa, một người đàn ông dáng người lùn lùn mặc áo khoác ngắn chen lấn đến đứng cạnh Hạ đàn ông mặc áo khoác ngắn nhìn sang Hạ Tang vài giây, không biết là vô tình hay cố ý, lại chen chen đến bên cạnh Tang ngửi thấy mùi, giống mùi dưa cải chua đã muối lâu nhưng chưa được mở có chút muốn nôn, xoay người sang chỗ khác, tầm mắt đối diện với cửa kính thủy tinh trên xe, để cho phong cảnh bay nhảy ngoài cửa sổ có thể làm phân tác lực chú ý của đàn ông lại chen chúc đi đến sau lưng Tang thật sự sắp chịu không nổi nữa, không biết làm gì cô cũng chẳng thể động đậy, chỉ có thể quay đầu nhíu mày thể hiện bản thân mình đang bất đàn ông mặc áo khoác nhìn lên trần nhà, giả vờ mình không nhìn thấy gì này, có một đôi tay vô cùng có lực, cứng như thép nắm lấy áo của người đàn ông đấy, rất không khách khí mà lôi ông sang một đàn ông bị đẩy ngã vào đám người, cảm thấy vô cùng bất ta ổn định lại thân thể, đang muốn nổi giận, ngẩng đầu lại nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng, hung dữ của Chu Cầm đang nhìn mình, lập tức ngại ngùng ngậm mặt của cậu làm cho yêu ma quỷ quái đều phải nhường Tang không cần xoay người lại, cũng có thể từ trong cửa kính xe nhìn thấy hình ảnh ngược của Chu Cầm cao lớn đứng trong trạng thái bảo vệ, cô thì đứng sau lưng anh một tay nắm lấy tay vịn trên nóc xe, tay kia thì đặt ở bên cạnh người cô, như có như không… ôm cô lại, rõ ràng đang giúp cô cản trở lại dòng người chen lấn trên lưng của Hạ Tang, theo sự xóc nảy trên xe, như có như không mà cọ nhẹ vào bụng của Chu thể vô cùng cường tráng, vô cùng vững mắt của cô bỗng nhiên lại chẳng biết nên đặt ở đâu, cúi đầu thấy được đôi giày thể thao cũ nhưng sạch sẽ của Chu Cầm, phải nói là nó rất Tang không khỏi nghĩ đến Kỳ Tiêu, đại khái chắc là đời này Kỳ Tiêu chắc không có cơ hội để ngồi phương tiện giao thông công cộng ngày tan học, đều là tài xế đứng chờ ngoài cổng với một chiếc xe sang trọng có rèm che đến đón cậu ta, giống như công tử không nhiễm bụi trần cao quý thời xưa. So với người thiếu niên thô ráp trước mặt này…Đúng là cách biệt một trời một lúc Hạ Tang đang chìm trong hàng nghìn, hàng vạn suy nghĩ của mình, thì trạm xe buýt cũng đã báo qua quảng trường trung buýt vẫn tiếp tục chạy về đại lộ Nam, cô bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, ngẩng đầu nói “Chu Cầm, nhà cậu cũng ở phía Nam sao?”“Tôi ở phía Bắc, gần nhà ga.”Phía Nam là nơi ở của những gia đình có tiền, giá thuê nhà đắt đến vô lý, khu dân cư còn có khu sinh thái khoa học kỹ ở phía Bắc thành phố thì khác, môi trường khu phố đều tấp nập, vừa hỗn loạn lại thấp kém, luôn có những nơi phá bỏ đập đi xây lại, bụi mù ngập trời, nhất là phía nhà ga, vàng thau lẫn Tang chần chờ một chút, nhắc nhở nói “Cậu ở trạm phía Bắc… nhưng xe này là đến phía Nam đấy.”“Vậy sao?”“Đúng thế!”Chu Cầm ngẩng đầu nhìn điểm đánh dấu trên xe buýt, thật lâu sau mới thốt lên hai chữ “Mẹ nó.”“…”Không biết vì sao, chuyện lên nhầm xe này, phối hợp với vẻ mặt của anh và tiếng “mẹ nó” này, sao lại có thể sinh ra một cảm giác vui vẻ thế này, làm chọc cười Hạ cúi đầu nở nụ cười, hơn nữa càng nhẫn nhịn càng chịu không được, bật cười khanh Cầm nhìn thấy sắc mặt vui vẻ này của cô, khóe miệng cũng nhịn không được mà cong lên “Tôi ngồi nhầm xe, cậu vui vẻ đến vậy hả?”“Không phải.” Hạ Tang cũng biết mình đang rất cố nén xuống, đỏ mặt nhìn anh một cái, nhắc nhở nói “Trạm sau, cậu xuống xe mau đi!”Xe buýt chạy về phía Nam người lên xe càng ngày càng ít, giọng nữ phát thanh máy móc nhắc nhở đã đến trạm.“Đi, đi thôi.”Cậu ở cạnh cửa xe, quay đầu lại liếc mắt nhìn cô một cái, đúng lúc Hạ Tang quay đầu nhìn mắt hai người chạm vào nhau, cậu không có ý tốt nở nụ ý Hạ Tang có chút loạn, thu tầm mắt này bên chân cô còn đặt một quả bóng rổ, đương nhiên đây chính là quả bóng mà lúc này ôm trong tay Chu mà, xe buýt lại khởi động thêm lần ôm lấy quả bóng lên, tùy tiện nhìn một chút, bóng rổ có chút cũ, sau lưng bóng có mấy chữ viết mạnh mẽ bằng bút lông…“Bóng của Chu Cầm, nhặt được xin trả lại.”“…” Trang ChủCười Trên Xe BusChapter 18Bạn đang đọc truyện tranh Cười Trên Xe Bus Chapter 18 tải nhanh, không die, không quảng cáo tại NhatTruyenZNếu bạn thấy truyện tranh Cười Trên Xe Bus tại NhatTruyen hay xin vui lòng nhấn vào nút chia sẻ. Chúng tôi rất vui ơn nếu bạn xem NhatTruyen là một trang truyện tranh yêu thích nhất của không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dướiTrang ChủCười Trên Xe BusChapter 18Bạn vừa đọc xong Chapter 18 của truyện tranh Cười Trên Xe Bus. Trong quá trình đọc truyện nếu bạn phát hiện lỗi hay muốn chia sẻ cảm nghĩ của mình xin vui lòng để lại bình luận truyện tranh bên trước Cười Trên Xe Bus Chapter 17Chap sau Cười Trên Xe Bus Chapter 19Bình Luận Home Hôm nay tôi làm gì xe bus Màu nền Font chữ Font size Chiều cao dòng Đã ai đi xe buýt rồi để ý ở trên đầu xe sẽ có một cái camera chĩa về phía hành khách không, ban đầu tôi đi xe buýt thì không để ý đâu Hôm đấy xe vắng cho nên tôi đã ngồi gần xuống hàng cuối để che đi một chút, lúc đấy nứng quá rồi cho nên tôi đã tụt quần xuống và thủ dâm móc lồn ngay trên xe buýt. Tôi nhìn thấy anh phụ xe quay đầu xuống nhìn tôi rồi nhìn camera nên tôi mới sợ rụt tay kéo quần chạy xuống bến sau luôn tôi kiểu k biết trên web sex sẽ có cảnh móc lồn này không nữa.... Cảm giác vừa lo sợ vừa thích ý. Bạn đang đọc truyện trên

truyện tranh 18 trên xe buýt