Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi. Chương 7. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi Chương 7. Chương trước Chương tiếp . Như là đã tìm thấy lối ra vậy. Ẩn nhẫn suốt một thời gian dài, vừa áp lực vừa bất an, chúng tôi cuối cùng cũng đến với nhau, tình yêu đến vô cùng ngọt Sau một thời gian thực tập và nghiên cứu tại cơng ty CP xây dựng Tân Nam, em đã hồn thành khóa luận với đề tài: " phát triển hoạt động xúc tiến thương mại dịch vụ xây dựng của công ty CP xây dựng Tân Nam trên địa bàn tỉnh Nghệ An" và dưới đây là tóm Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 1. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 2. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 3. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 4. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 5. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 6: Hôn em. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 7. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi Chương 17: Mất em Chương trước Chương tiếp Ngày hôm sau, Tôn Dập sáng sớm đã tỉnh nhưng lại nhắm mắt vờ như vẫn đang ngủ, cho đến tận khi có bác sĩ đến thông báo chuẩn bị tiến hành ca phẫu thuật. Em không nói lời nào, cũng không nhìn tôi, cứ như vậy rời đi Lại là đợi chờ. Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa tôi còn mong chờ Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai mờ dấu chân Lòng tôi chiếc lá trên cành, thu về héo khô Tôi còn nhớ ai mỗi khi chiều rơi. Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa thu vàng tôi chờ Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai niềm nhớ thương Lòng tôi heo mây đã về Một số vấn đề chủ yếu liên quan đến thuế giao dịch qua Internet: - Hệ thống thuế phải được thực thi một cách bình đẳng dù cho những giao dịch đó diễn ra qua các phương tiện thương mại thông thường hơn. tiểu ban tư vấn về thương mại điện tử đã khuyến 5UAruiJ. Thể loại Hiện đại, nhất thụ nhất công, ngược luyến, kinh điểnNgười dịch Kem Một câu chuyện tình yêu dẫu cả hai đã biết trước là sẽ không thể cùng nhau đi tới cuối đường nhưng đã trãi qua biết bao nhiêu lần vẫn không thể bỏ qua gian trước khi em đi, cả hai nỗ lực ở bên nhau, cũng từng mong chờ, từng khổ đau, và cả yêu thương...Hôm nay bỗng nhớ tới em còn đang say ngủ, trái tim tôi vẫn như cũ tràn đầy ái tình trao tôi yêu, mong cho em nơi thiên đường thật bình yên. Mười năm trước, khoảng thời gian cuối năm 1998, tôi thi vào đại học A, trong một phòng kí túc cũ kĩ, lần đầu tiên tôi gặp em, Tôn là một khuôn mặt đẹp nhất tôi từng thấy, mười năm trôi qua, hiện tại vẫn nhớ rõ khuôn mặt em. Nhắm mắt lại tôi cũng có thể dùng ngón tay vẽ nên những đường nét trên gương mặt ấy. Vầng trán đầy đặn, lông mi cong dài, làm nổi bật ánh nhìn thâm thúy. Mũi, tôi chỉ từng thấy chiếc mũi như vậy qua những bức tượng điêu khắc, tựa như thấy được sống mũi thẳng dài bên trong. Khuôn mặt em có vẻ gầy, đôi môi có độ dày hoàn hảo, lại kiều diễm, đuôi lông mày hơi cong tạo một đường nét hoàn đó, tôi cùng ba mẹ xách theo túi lớn, nhỏ các loại chen vào phòng kí túc xá có bốn giường ngủ, tám chiếc bàn học và tám tủ quần áo… Không gian cũng không lớn, khẳng định cũng không thoải mái lắm. Bởi vì thời gian báo danh chỉ có hai ngày cho nên ba mẹ ngay ngày đầu tiên đã vội vàng đưa tôi đi. Khi bước vào căn phòng đó, bên trong cũng chỉ có duy nhất một người, chính là em. Em khi đó đang ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía cửa mà chỉnh sửa gì đó, xem chừng cũng là giống tôi, vừa mới tới nơi này. Vì thế mà giường cũng chưa dọn qua, bên trên đặt túi hành lí nhỏ, nghe thấy âm thanh của chúng tôi cũng không quay lại nhìn…Đắn đo một hồi, cuối cùng tôi chọn chiếc giường phía dưới cái em chọn, hai đầu kê sát góc tường, phía bên còn có ô cửa sổ. Từ trước tới giờ tôi ngủ đều là thoải mái mà lăn lộn trên giường, tuy rằng nằm giường phía trên cũng không có khả năng sẽ bị ngã xuống, nhưng là thanh chắn nho nhỏ phía ngoài không khiến cho tôi cảm thấy an toàn chút nào. Tôi ném chăn đệm lên chiếc giường trống trơn, hướng về phía em, lên tiếng “Xin chào!”.Thế nhưng em không ngoảnh lại nhìn, thậm chí động tác trên tay cũng không ngừng lại một chút. Tôi thấy có chút xấu hổ, quay đi, lại thấy ba mẹ cũng đứng một chỗ nhìn nhau…Lúc này em đột nhiên xoay người đứng dậy, thấy chúng tôi ba người nhìn em, có lẽ giật mình, sửng sốt vài giây. Sau đó em tháo tai nghe ra, khóe miệng hơi cười, chào hỏi chúng tôi. Tôi vì thế mà ngây người, chắc ba mẹ cũng vậy, đoán chừng một lúc lâu mới khôi phục tinh thần, một lần nữa cùng em chào hỏi, trong lòng thầm khen ngợi em thật cùng ba mẹ dọn dẹp đến nửa ngày rốt cuộc cũng xong xuôi mọi cùng, mẹ giúp tôi trải lại chăn đệm trên giường, vừa làm vừa trách, con nhìn Tô Dập mà xem, tự mình sắp xếp, lại có thể làm tốt như vậy, lớn lên cũng thật dễ coi… Đáng tiếc em đang ngồi trên giường đeo tai nghe và đọc sách, cho nên không hề hay biết những lời khen từ tận đáy lòng mẹ mẹ dự định ăn cơm trưa xong sẽ đi xe lửa về nhà, lúc chuẩn bị ra ngoài tôi có do dự không biết có nên mời em đi chung không vì em chỉ có một mình, đang muốn hỏi ba, ba lại lên tiếng trước, ông bảo tôi không mời em đi cùng thì còn gọi gì là bạn học nữa, để em một thân một mình ở lại kí túc xá cũng thật thương. Mẹ đứng bên cạnh cũng gật đầu tán thành, tôi liền vui vẻ chạy đến chỗ em. Ngày đó tôi đã cao 1m85, sau này cũng chẳng cao thêm được chút nào, giường của em cao đến khoảng ngực tôi, tôi đứng đó khều nhẹ. Lúc ấy em mới ngẩng mặt lên, đôi mắt dời khỏi trang sách đang đọc, sau đó tháo tai nghe ra.“Tôn Dập, đi ăn cơm cùng nhà tôi đi.” Tôi cúi nhìn đồng hồ, lại nói đã mười hai giờ trưa rồi sao, sau đó lại ngẩng đầu, khách khí nhìn tôi nở một nụ cười. “Không sao, gia đình cậu cứ đi ăn đi, lát nữa tôi tới căn-tin là được rồi.”Mẹ tôi lại cười rất nhu hòa, tiến lại gần nói giúp tôi một chút.“Không phiền đâu, chúng ta sau khi dùng bữa là trở về nhà rồi, các con cũng nên làm quen với nhau, sau này còn phải giúp đỡ nhau nhiều, đi một chút đi…”Nghe thấy lời mẹ tôi nói vậy, Tôn Dập bò xuống khỏi giường, có chút dè dặt mà theo chúng tôi ra ngoài. Bên ngoài vô cùng ồn ào, toàn bộ đều là sinh viên mang theo thật nhiều hành lí tới báo danh và sắp xếp chỗ ăn ngủ. Mặc dù đông đúc chật chội như vậy, chúng tôi vẫn thu hút thật nhiều ánh nhìn, đặc biệt là em, lúc này đang đứng cạnh tôi. Tôi khi đó mới để ý, em còn cao hơn tôi nữa. Mẹ tôi nhìn em và hỏi”Tôn Dập, con cao bao nhiêu vậy?”“Một mét tám tám.” Em nhìn mẹ tôi, lễ phép trả hỏi xong lại đi qua bên kia cùng ba trò chuyện, tôi cảm thấy em sau đó cũng thu hồi nét cười, ánh mắt có chút lơ đãng. Lúc em không cười trông thực sự lạnh lùng, như là tạo ra một vỏ bọc chống đối với bên ngoài, không cho bất kì ai có cơ hội đến bữa xong, tôi cũng được một chút thông tin của Tôn Dập, em là người phương Bắc, sinh cùng năm với tôi… Dừng lại tại cổng, tôi và em tiễn ba mẹ tôi về, đột nhiên có cảm giác như thể chúng tôi đang nương tựa lẫn nhau vậy. Cảm thấy mình đang bị nhìn, quay đầu lại, trông thấy em đang nhìn tôi mà cười. Giữa buổi trưa tháng Chín, ánh nắng tỏa rực khắp nơi, tại nơi chan hòa ánh nắng và bắt gặp nụ cười của em, tôi chợt ngây ngẩn cả người. Buổi chiều hôm đó ở trong kí túc xá cùng nói chuyện, cùng nghe bản nhạc em hay nghe, em nói rằng chiếc máy nghe nhạc ấy là món quà ba mẹ tặng khi em thi đỗ đại nói “Phần thưởng của tôi là cùng bạn bè đi du lịch một chuyến. Cậu đã từng hay chưa?”Em cười, lắc đầu. Phòng chúng tôi sau đó còn có một bạn học nữa, nhưng là sắp xếp xong ba mẹ liền đưa ra ngoài chơi, buổi tối có lẽ ngủ tại khách sạn, cho nên tối đó chỉ có hai đứa tôi trong căn phòng nhỏ ở kí túc khi ăn cơm tối dưới căn-tin, chúng tôi chuẩn bị quần áo sau đó đi tìm phòng tắm của trường. Lúc đi tìm còn dừng lại hỏi mấy người, liền bị họ mắt to mắt nhỏ nhìn chúng tôi một lượt. Đến lúc tưởng chừng chân đi sắp gãy cả rồi, chúng tôi tìm được phòng vào bên trong, chúng tôi liền bị dọa cho giật mình. Ở đây chật ních những người, chẳng khác nào một cái nồi hầm thịt cỡ lớn. Sát dãy tường là mọi người đang tắm bằng vòi sen, đầu tóc rối tung. Càng ngày lại càng đông người hơn nữa, xếp thành hàng dài…Nhìn quanh một chút, cả hai quyết định nhảy vào trong bồn tắm, mặc kệ, cứ lo thân trước đã. Không gian trong bồn tắm không lớn, vì thế chúng tôi phải ngồi gần với nhau. Lúc này tôi mới phát hiện trên người em có rất nhiều sẹo, sẹo ở khắp nơi, như thể toàn thân em được chắp vá bởi những vết sẹo như thế. Những vết sẹo đều khá mờ, nhưng là rất dài, nhất là vết sẹo trên lưng, tôi có cảm tưởng nó còn xuyên qua cả cột sống. Hơn nữa, tôi cũng chưa từng để ý rằng em lại gầy như vậy, rất gầy, chỉ có da bọc xương mà thôi, xương sườn cũng không nhìn đã rất kinh ngạc mà kêu lên “Trời ơi! Cậu…cậu thế nào…thế nào lại…” Tôi thực sự không biết nói gì, sợ làm tổn thương cậu dường như em cũng không quan tâm điều đó, hời hợt đáp. “À, là vết mổ.”Em bị bệnh gì mà phải phẫu thuật nhiều như thế, người khỏe mạnh có khi cũng đau mà chết, tôi âm thầm xót vừa quan tâm, vừa hiếu kì mà mở miệng. “Cậu có nhiều vết mổ như vậy không? Thế bệnh đã khỏi hẳn chưa?”“Rồi, hiện tại cũng đã tốt. Khoảng chừng mười vết.”Trong phòng tắm ngọn đèn không sáng lắm, hơi nước lại bốc lên ngùn ngụt cho nên tôi không nhìn thấy đôi mắt của em rũ xuống. Nhưng vì sao thanh âm của em bình thản là vậy, tôi lại càng cảm thấy em nhất định đã chịu thực nhiều đau khổ? Thân thể em có lẽ không tốt, mặc dù không biết rõ em bị bệnh gì, nhưng khoảng thời gian sau đó khi phải tham gia huấn luyện quân sự, em thường một mình ở lại kí túc xá. Bởi vì vất vả tập luyện, sau hai tuần chúng tôi đều bị phơi nắng đến da đen xạm hết lại, chỉ có em là vẫn như thế. Hại tôi cứ hơi một tí là giục em đi ra ngoài, thực giống một con vịt xấu xí cố tình đàn áp một chú thiên huấn luyện cuối cùng, xảy ra chuyện. Chiều hôm đó là buổi duyệt binh, tôi cùng Lí Khiếu Hổ là người cầm cờ đi đầu, đằng sau là em và những sinh viên Lí tuy rằng rất khỏe mạnh nhưng lại thường bị huấn luyện viên phê bình, cho nên càng ra sức tập luyện, cuối cùng đến thời khắc này lại bị cảm nắng. Tôi cùng người bạn học đứng gần đầu và cả huấn luyện viên cùng đưa cậu ấy về kí túc xá, có lẽ thực sự nghiêm trọng, bác sĩ từ phòng y tế của trường tới, nói rằng tình trạng này thì cậu ấy không thể hộ cờ luyện viên đầu óc rối tinh rối mù, chỉ còn gần một giờ đồng hồ nữa là bắt đầu. Trang phục cũng đã mặc chỉnh tề trên người, bây giờ biết tìm đâu người cao như cậu ấy để thay? Huấn luyện viên tối đen cả mặt mũi, liếc mắt đến đám sinh viên đang đứng xem náo nhiệt, ánh mắt dừng lại phía Tôn Dập. Tôi vội vàng lên tiếng, “Không được không được, thân thể cậu ấy không tốt.”Thế nhưng thực sự cấp bách, huấn luyện viên trở nên tức giận vô cùng, nhìn vào em và trút tất cả lên em.“Ốm? Hay là trốn tập luyện? Có giấy nghỉ phép hay không, mau lấy ra!”Em không hề động đậy, một lát sau do dự, cúi đầu đúng mực.“Xin lỗi huấn luyện viên, em cảm thấy hơi mệt nên nghỉ, giờ đã thấy tốt hơn.” Nói xong liền ngẩng lên nhìn huấn luyện viên. Tôi thực sự đã muốn xông lên cho em một trận. Huấn luyện viên lúc này mới thở ra một hơi, quay lại bảo đám chúng tôi rằng”Các cậu mau cởi đồ của Lí Khiếu Hổ!”Chúng tôi ba chân bốn cẳng bắt đầu thay đồ cho cậu ấy, lại nghe huấn luyện viên quay sang chỗ em.“Chỉ có một giờ đồng hồ, mau theo tôi đi luyện tập. Lần duyệt binh chính thức không thể vì thế mà đi tong được, hai người đó đã chuẩn bị rất tốt. Cậu chỉ có một giờ thay cho nửa tháng của bọn họ, cố gắng luyện tập cho tôi. Nếu không tôi sẽ truy cứu việc cậu trốn tập quân sự, biết chưa?”Quân nhân quả đúng là quân nhân, mỗi câu nói đều phải rống lên thật to. Tôi đã nghe đến nửa tháng mà còn thấy hết hồn, xoay người đưa bộ đồ cho em, nhìn em không chút sợ hãi mà đáp “Đã biết.”Thanh âm của em vẫn như ngày thường lúc cùng nhau trò chuyện, không giống như bọn tôi, mỗi khi nghe huấn luyện viên rống lên là cũng cố gắng rống lại thật lớn, đến đau rát cả cổ họng. Tôi thực sự lo lắng, liền hỏi em”Được thật không? Đừng quá gắng gượng, bất đắc dĩ vẫn có thể đổi người khác mà.”Em nhìn tôi rồi cười thật to. “Không sao, trong mắt cậu tôi yếu đuối đến thế hả? Một mình tôi khiêng hành lí đi xe lửa tới đây, không phải rất khỏe hay sao?”Nghe em nghịch ngợm đáp thế, tôi thiếu chút nữa cũng bật cười. Hành lí của em cũng tính được sao, nhìn còn không đến một phần ba của tôi…Khó có khi nào thấy em khôi hài như luyện viên quả có mắt nhìn người, mặc kệ em đi đứng thế nào, nhưng khoác lên người bộ trang phục kia cũng khiến em có khí thế hơn người quần Lí Khiếu Hổ mặc vốn dĩ quá dài, may cũng không cắt bớt đi mà đem xắn lên, bây giờ em mặc lại vô cùng vừa vặn. Tay chân thon gầy, thắt lưng tại hông đeo thành hình tam giác ngược, chiếc mũ tròn che đi một phần khuôn mặt khiến người ta không thể di chuyển ánh mắt. Hơn thế, em học hỏi rất nhanh, tóm lại buổi duyệt binh đã diễn ra suôn sẻ. Nghĩ lại nửa tháng phơi nắng đến nhìn không rõ mặt người, nay em chỉ cần có một tiếng đã có thể làm được, tôi thực cảm thấy bội đó chúng tôi mặc quân trang cùng nhau chụp ảnh kỉ niệm, ảnh vẫn còn đặt tại bàn làm việc của tôi hiện tại. Mười tám tuổi, độ tuổi đẹp nhất, hai người một ngăm đen- một trắng, nhìn lại bộ dáng tươi cười khi đó, cảm thấy có chút chói khi nhớ tới lần chụp ảnh đó, tôi thường nghĩ đến một câu nói “Cuộc đời nếu như mãi như thuở đầu, thuở đầu mà chúng ta gặp gỡ, như vậy, kết thúc cũng không quá đau buồn, chí ít, sau này bi thương cũng vơi đi đôi chút.” Nhưng tôi một chút cũng không hối hận vì đã yêu em, giống như bản nhạc tôi được nghe ngày hôm đó, được yêu em là vinh hạnh lớn nhất tôi có trong đời. Chỉ là, nghĩ tới em, lại cảm thấy vừa yêu thương, vừa đau đớn mà thôi. “Thật xin lỗi, anh chỉ còn cách này để giữ chặt lấy em, chỉ sợ cả một đời này, chúng ta vĩnh viễn sẽ không được như em mong đợi, dưới ánh mặt trời tay trong tay đi về phía trước…” Người yêu tôi đã ra đi mãi mãi Yvonne Kiss Goodbye/ Hạ —//— 7. Trong hoàn cảnh khốn khó tìm lại được lối thoát… Trải qua thời gian dài ẩn nhẫn, kiềm chế và bất an, cuối cùng chúng tôi đã có thể bên nhau, cảm giác khi yêu thật ngọt ngào, cực kì hạnh phúc. Tôi không biết phải hình dung sự tuyệt vời đó như thế nào, chỉ có thể ngây ngốc nói rằng, vô cùng vô cùng hạnh phúc… Nụ cười của Tôn Dập rực rỡ hơn, tính cách cũng trở nên cởi mở, nhưng em vẫn thường xuyên ăn trái cây đông lạnh… Chuyện đọc trộm nhật kí ngày ấy tôi vẫn chưa đủ dũng khí để nói với em, chỉ có thể bóng gió hỏi, “Sao lại thích ăn quả đông lạnh như vậy, thật sự rất ngon sao?” Em cười cười, “Cũng không phải, chỉ là thói quen thôi, mỗi lần đi siêu thị đều mua, một thời gian dài thì trở thành thói quen, hơn nữa mùi vị cũng không tệ a.” Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thì ra em ăn trái cây chỉ vì thói quen, không phải bởi vì nguyên nhân ngốc nghếch kia, hiện tại hẳn em cũng như tôi, cảm thấy rất hạnh phúc đúng không? Khoảng thời gian ấm áp này trôi đi chóng vánh, chỉ chớp mắt, thời tiết lại trở lạnh… Có một sáng sau khi thức dậy, tôi theo thói quen đến bên giường nhìn em, em thích ngủ lại lười dậy sớm, ban đêm thường xuyên mất ngủ không ngừng trằn trọc, đến sáng thì không dậy nổi… Tôi lấy tay điểm vào đầu em hai cái, em liền tỉnh giấc, mở to đôi mắt ngái ngủ mịt mù nhìn tôi… Tôi thầm buồn cười, đột nhiên phát hiện ổ chăn em căng phồng, nơi bụng em phình ra một khối u lớn, vì vậy liền nhỏ giọng trêu em, “A, cậu mang thai con chúng ta hồi nào thế? Đã lớn như vậy rồi…….” Em bật cười, lớn mắt trừng tôi, từ trong chăn rút ra một chiếc gối to, “Thói quen của tôi, lúc ngủ nhất định phải ôm cái gì đó, không thì cả đêm cũng đừng mong ngủ được.” Chẳng trách, trước đây từng ngủ chung vài lần, em đều quấn chặt lấy tôi, chẳng qua chỉ là thói quen mà thôi, không biết sao, bỗng dưng tôi có hơi thất vọng, thật lâu về sau tôi mới biết được, thật ra lúc ngủ, người này luôn thiếu cảm giác an toàn, nếu bên cạnh không có nơi để tựa vào, chắc chắn không thể nhắm mắt… Màn đêm yên ổn buông xuống, hai chúng tôi ngồi xe đến trung tâm khu phố dành cho người đi bộ, khu vực này rất nhiều người ngoại quốc, cho nên đường phố cũng đặc biệt náo nhiệt, khắp khắp nơi nơi đều có quầy lưu niệm, có cả dịch vụ gói quà vô cùng tinh xảo… Trên quãng trường có một sân khấu được dựng tạm, người chủ trì đang ra sức thu hút các vị khách đi đường, vừa có cơ hội tham gia trò chơi, vừa được tặng thưởng, mọi người vây xem rất nhiều, chúng tôi lẫn trong dòng người nhìn sang phía đối diện… Trong chốc lát, tôi cảm thấy không có gì thú vị, liền quay đầu nhìn em, em vẫn đang rướn cổ, bộ dạng hết sức chăm chú, hai tay giấu vào trong tay áo… Hôm ấy, tôi cũng mang áo dài tay, liền đưa ngón trỏ duỗi vào trong áo em, tìm tòi nắm lấy đôi bàn tay nọ. Cảm giác được cả người em thoáng chốc run rẩy, ánh mắt vẫn tiếp tục nhìn về phía đối diện, nhưng hiển nhiên không còn quan tâm đến những gì đang diễn ra trên sân khấu kia nữa, sửng sốt vài giây, em cúi đầu, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, cười vui vẻ đến mức động lòng người, không chú ý đến tôi vẫn còn đang say mê đến ngây ngẩn. Cứ như vậy, chúng tôi dùng tay áo che đậy, cùng với sự yểm trợ của màn đêm, tay trong tay đi dạo thật lâu, ngày ấy chơi những trò gì, tôi đã không còn nhớ rõ, chỉ nhớ rằng dáng cười đêm hôm ấy của em vẫn chưa bao giờ lụi tắt, giống như một đứa trẻ hoan hỉ gắt gao ôm lấy tôi, xuyên qua dòng người ồn ã trên phố. Hơn mười giờ, trời bỗng đổ mưa phùn, đoàn người mặc sức vui chơi cũng bị ảnh hưởng, chúng tôi định bụng trở về, bởi vì mỗi lúc trời mưa em sẽ cảm thấy khó chịu, tuy rằng em chỉ hời hợt nói qua, bệnh cũng đã tốt hơn, chẳng qua vào ngày mưa chỉ cảm thấy không thoải mái một chút. Nhưng tôi hiểu được, không chỉ đơn giản là không thoải mái, mỗi khi thời tiết lạnh lẽo ướt át, em sẽ đau đầu, đến ngồi cũng khó khăn, vẻ mặt thống khổ. Chúng tôi bắt xe buýt trên đường số 3, toa xe vắng vẻ cũ nát, hai bên rải rác vài hành khách mệt mỏi gà gật, chúng tôi ngồi dãy ghế sau cùng bên cạnh cửa sổ… Chiếc xe tàn tạ phát ra âm thanh chói tai, chậm rãi xóc nảy mà chạy, người tài xế mệt lử mở vô tuyến phát thanh, không biết vặn đài nào, trong xe vang vẳng ca khúc về chúa giáng sinh, ai oán buồn bã… Tôn Dập ngắm nhìn màn mưa lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ, trong đêm đen thi thoảng chớp động vài tia sáng nhàn nhạt, gương mặt hăng hái ban nãy đã không còn sót lại chút gì, trở lại dáng vẻ trầm tĩnh không chút cảm xúc như mọi ngày, chẳng qua so với sự lãnh đạm trước kia, lúc này càng thêm cô đơn quạnh quẽ… Là bởi vì bài ca quá bi đát sao? Hay là cơ thể lại cảm thấy khó chịu? Tôi đau lòng lo lắng không yên, từ trong áo khoác da bắt lấy bàn tay em, lạnh lẽo đến thấu xương. Tôi đặt tay em trong lòng bàn tay, gắt gao siết chặt, em không hề phản kháng, chỉ là cố sức nắm chặt lấy tay tôi… Một khoảnh khắc nọ, tôi hiểu, mình đã không thể sống thiếu em được nữa, nếu như ai đó muốn cướp em rời xa khỏi cuộc đời tôi, có lẽ so với cái chết, tôi còn đau khổ gấp trăm ngàn lần… Đường quay về trường rất xa, chúng tôi chặt chẽ siết lấy tay nhau, trên toa xe xóc nảy mặc ý hôn môi… Thật xin lỗi, anh chỉ còn cách này để giữ chặt lấy em, chỉ sợ cả một đời này, chúng ta vĩnh viễn sẽ không được như em mong đợi, dưới ánh mặt trời tay trong tay đi về phía trước… Trong cái xã hội mở cửa nhưng thực chất bên trong vẫn hoài ngu muội bảo thủ như trước, tôi sợ rằng chúng tôi không thể gánh chịu được sức nặng của định kiến xã hội, chúng tôi hiện tại có thể cùng một chỗ, chẳng qua bởi vì động lực của tình yêu, nhưng mà, tình yêu, ở thời đại này, có đáng là gì đâu? Trong mắt đa số mọi người, yêu, vốn chỉ để tô điểm cho cuộc sống vô vị tẻ nhạt mà thôi, lúc đến tuổi thì tìm một người phù hợp để cùng chung sống, mà đồng tính luyến ái, sẽ trở thành chuyện cười trong những lúc bọn họ rỗi rãi, là đề tài bàn tán trong bàn nhậu, việc chúng tôi xem trọng nó còn quý giá hơn mạng sống của bản thân mình, chỉ bị người ta giẫm đạp không đáng giá một xu… Cho nên, xin cứ để chúng tôi như vậy, hèn mọn thấp kém mà yêu nhau, vĩnh viễn không nhìn thấy ánh sáng cũng chẳng sao, miễn là, đừng buộc tôi phải mất em… Sau khi thời tiết trở lạnh, tôi lại bắt đầu giúp Tôn Dập ủ chăn, chỉ là tôi không quay về giường mình nữa, trước kia nằm chung giường cảm thấy phải chen chúc nhau, hiện giờ ngược lại chỉ hi vọng chiếc giường càng nhỏ thêm một chút, một chút nữa… Mỗi ngày ôm chặt lấy em chìm vào mộng đẹp, sáng sớm mở mắt là có thể nhìn thấy vẻ mặt say ngủ của em, tôi hạnh phúc đến mức thấp thỏm, lo được lo mất. Thỉnh thoảng, cũng có lúc em dậy sớm hơn tôi, vì thế, lúc tôi tỉnh dậy, điều đầu tiên trông thấy chính là đôi mắt sâu thẳm kia, facing the morning eye to eye, ngọt ngào bất tận ấy, liệu có câu chữ nào đủ tròn đầy để hình dung? Chẳng qua, kì nghỉ đông rất nhanh lại đến, đối mặt với sự xa cách, chúng tôi ai nấy đều tràn đầy phiền muộn, thế nhưng cũng không còn cách nào khác, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Chúng tôi ở trong nhà vệ sinh ga xe lửa, gắt gao ôm lấy nhau, gắng sức hôn môi đối phương, ai cũng luyến tiếc không nỡ buông ra. Sau cùng, em nặng nề hôn lên trán tôi, trầm giọng nói, “Gọi điện cho tôi.” Sau đó nhanh chóng vác hành lí trên lưng, không quay đầu lại lao về phía cửa… Tôi dõi theo hướng em chạy đi, đứng yên thật lâu mới siết chặt tấm vé, thất thần đuổi theo chuyến xe lửa của mình. Về đến nhà, tôi mua một phiếu điện thoại đường dài, mỗi ngày chạy sang tiểu khu bên cạnh gọi điện cho em, đứng liên tục suốt mấy giờ đồng hồ, mỗi lần đều run cầm cập trở về, còn viện đủ loại lí do gạt mẹ, thật là mệt lụy… Có hôm em nói, “Cậu đừng gọi suốt như vậy, cuối tháng hóa đơn trả về không khéo mẹ làm thịt cậu luôn, lần sau để tôi gọi.” Tôi vội từ chối, “Đừng đừng đừng, tôi ra ngoài gọi cho cậu, bằng không ngày nào cũng ở nhà gọi điện thoại, mẹ tôi không sinh nghi mới lạ, người nhà cậu không nghi ngờ sao?” Em đáp, “Bọn họ trước giờ vốn không quản tôi, tôi ở trên lầu họ dưới lầu, hơn nữa hai ngày trước họ đã về quê “bà ấy” ăn tết rồi.” Tôi đương nhiên hiểu “bà ấy” là chỉ người nào, nhưng vẫn giật mình không ít… Năm ấy là năm cuối cùng của thế kỉ hai mươi, cả nước từ trên xuống dưới, khắp nơi nơi trên thế giới đều tưng bừng đón chào thế kỉ mới, nhưng em lại một mình đơn độc trong căn nhà vắng vẻ… Tôi hỏi, “Sao cậu không đi cùng, bọn họ không đưa cậu theo sao?” Thanh âm của em vẫn không mang bất cứ cảm xúc gì, “Trước đây tôi có đến một lần, không có gì thú vị, hơn nữa nhà người ta cũng không hoan nghênh tôi, dù sao ở một mình cũng dễ chịu hơn.” Ngẫm lại, với tính cách trầm lặng của em đi về quê mẹ kế, sẽ không a dua nịnh nọt, cũng không cố gắng lấy lòng mọi người, chỉ có thể bày ra khuôn mặt vô cảm, như vậy có lẽ sẽ khiến mọi người cảm thấy không vui, thật sự là một đứa trẻ ngớ ngẩn đến mức khiến người khác phải đau lòng… Nhưng mà, tôi thật sự không thể để em cô đơn giữa chốn thành thị phồn hoa ầm ĩ, một mình chia tay với thế kỉ này, suy nghĩ thật lâu, tôi quyết định thương lượng với mẹ. Bà đối với cậu con trai khôi ngô điềm đạm này, có ấn tượng rất tốt, nghe được hoàn cảnh của em lại càng thêm yêu thương, chúng tôi bàn bạc thật lâu, bà hỏi, “Sao không để Tôn Dập đến nhà chúng ta, mà con cứ khăng khăng qua nhà bên đó.” Tôi giải thích, “Cơ thể cậu ấy không tốt, ba cậu ấy không cho ra đường, nghỉ hè còn phải phẫu thuật mà.” Cuối cùng, mẹ tôi cũng đồng ý cho phép tôi sang bên ấy sau ngày mùng ba… Thật ra, muốn em đến nhà của tôi cũng không phải là không thể, ba em ngoại trừ cho tiền, từ lâu đã không thèm quản em, nhưng tôi không muốn vào khoảnh khắc giao thừa, em phải tự mình kéo hành lí ngồi trên xe lửa, thoạt nhìn giống như đi nhờ vả người khác, thật quá đáng thương, cho nên tôi muốn tự mình đến, tặng cho em một bất ngờ, cũng muốn xem qua nơi em sinh sống như thế nào… Không yên lòng mà ăn tết, dựa theo lệ cũ, ngày mùng một phải đến chào ông bà nội, mùng hai đến thăm ông bà ngoại, mùng ba sang nhà cậu mợ……. Ăn cơm ở nhà cậu xong, tôi liền khẩn trương lưng đeo túi xách nhảy lên chuyến tàu hướng ra bắc, vội vã bôn chạy về nơi có người tôi yêu. Nói đến địa chỉ nhà em, có một sự kiện liên quan đến nó… Mấy ngày nay trù tính cho chuyến đi xa, tôi còn chưa kịp xem lại vấn đề đau đầu này, nếu mở miệng hỏi em nhất định sẽ đoán được ý đồ của tôi, đang cân nhắc làm sao để lấy được địa chỉ của em, tôi đã nhận được một phong thư… Ôi, trí thông minh của tôi lúc này mới có vẻ hữu dụng, nhìn nét chữ thanh tú trên bìa thư, ghi rõ địa chỉ người gửi, tôi mừng rỡ đến mức cười lăn lộn trên giường… Trong phong thư chỉ có một tấm thiệp chúc mừng rất đơn giản, vài chữ quý giá kia chính là —– Hạo Nhiên, thế kỉ này may mắn nhất, đó là gặp được cậu, kiếp sau ghi nhớ, chúng ta vẫn sẽ cùng một chỗ. Dập… Khi đó, tôi nâng niu tấm thiệp trên tay mà hạnh phúc nghĩ, đồ ngốc, chúng ta đương nhiên vẫn sẽ cùng nhau, vĩnh viễn cùng một chỗ. Mà hiện giờ xem ra, lúc ấy mặc dù tình yêu của chúng tôi không hề khiếm khuyết, nhưng “vĩnh viễn cùng một chỗ”, rõ ràng từ đầu tới cuối đều là tôi ảo mộng, tự lừa mình dối người mà thôi… Hành trình mất nhiều thời gian cũng không khiến tôi cảm thấy mệt mỏi, dọc trên đường đi không ngừng tưởng tượng đến lúc tôi đột ngột xuất hiện trước mắt em, để rồi kích động đến mức hận không thể bay ngay đến bên cạnh em… Có điều, sự thật rõ ràng là muốn trêu chọc tôi, nhà em cũng không khó tìm, xuống tàu hỏa rồi bắt xe đến tốn không bao nhiêu tiền. Đó là một tiểu khu đắt đỏ tinh xảo xinh xắn, cảnh vật xung quanh vô cùng tao nhã, khắp nơi đều là tuyết rơi trắng xóa……. Nhìn quanh thưởng thức phong cảnh, thật dễ dàng có thể tìm thấy nhà em, tôi nhấn chuông cửa…….. Sau một hồi kiên nhẫn bấm chuông, vẫn chưa thấy ai ra… Tôi dần dần từ trong thế giới suy tưởng của mình tỉnh lại, nhẽ ra nên báo cho em mới đúng, phòng khi ngộ nhỡ em không ở nhà, nhưng hiện tại đã muộn mất rồi, không lẽ tôi phải ở trọ một đêm, sáng hôm sau lại bắt xe lửa quay về? Chẳng phải quá giày vò tôi hay sao… Huống hồ sau khi trở về, phải ăn nói như thế nào đây, lúc trước tôi đã nói với mẹ là, “Tôn Dập khóc lóc đòi con phải đến ở với cậu ta.”, giờ lại biến thành bộ dạng nhếch nhác như vậy trở về, phải giải thích làm sao a… Tôi sịt mũi ngồi lên đống hành lí, chẳng biết làm sao cho phải, tiết trời phương bắc rất lạnh, cho dù thân nhiệt của tôi có cao đến mấy cũng không thể chống cự, đang muốn đứng dậy rời đi, trên hành lang bỗng vang lên một tràng tiếng bước chân……… Chỉ có điều vô cùng quen thuộc, là Tôn Dập… —//— Bỗng dưng cảm thấy buồn rầu… Головна сторінка NetflixТЕЛЕСЕРІАЛИ Й ФІЛЬМИ БЕЗ ОБМЕЖЕНЬУВІЙТИБез жодного сліду2021 Вікові обмеження16+ 1 сезон ДрамаЧерез десять років після втрати двох найближчих людей чоловік стикається із запаморочливою таємницею, коли його дівчина раптово зникає. На основі роману Гарлана роляхФіннеган Олдфілд,Ніколя Дювошель,Гійом ГуїАвториДевід Елкаїм,Вінсент Пойміро,Гарлан КобенФіннеган Олдфілд, Ніколя Дювошель, Наїля Арзун і Гаранс Марильє грають головні ролі в цьому заплутаному жодного слідуЕпізодиБез жодного слідуЧерез десять років після того, як у його сім’ї сталася трагедія, Гійом готовий перегорнути сторінку — та раптом його дівчина намагається дізнатися більше про таємні витрати його матері та знаходить ключ до минулого Джудіт. 2010 року сестра Соні ховає важливий Джудіт ділиться з Гійомом приголомшливою новиною. Подорож до Іврі змушує Дако зіткнутися з таємницею з пошуках відповідей Гійом звертається до людини, якій Фред довіряв найбільше. 2015 року в Італії нова дружба веде до зустрічі, що назавжди змінює перевтілення молодого Фреда спливає на поверхню, Гійом нарешті дізнається правду про свого брата і про події, що сталися тієї доленосної ночі 10 років відомостіДивіться офлайнДоступно для завантаженняПро серіалБезкомпромісне,Похмуре,ГостросюжетнеАкторський складФіннеган ОлдфілдНіколя ДювошельГійом ГуїГаранс МарільєНайліа ГарзунеСхожеНезабаромЧужоземкаЦя епічна історія — адаптація серії фантастичних романів Діани Ґеблдон, яка розповідає про стосунки пари закоханих, які подорожують у 2Побувавши на межі смерті, досвідчений найманець Тайлер Рейк береться за нову небезпечну місію врятувати з полону сім’ю безжального дзеркалоЗахопливий серіал-антологія, який занурить вас у вир заплутаних історій про найвидатніші інновації та найгірші риси ЛюксембургДізнавшись, що їхній батько, який не жив із ними, помирає в далекому Люксембурзі, брати-близнюки з України вирушають у подорож, щоб востаннє побачити конюшина Меч короля магівПоки хоробрий хлопець, який не володіє чарами, прагне стати королем магів, чотири попередні володарі цього титулу, повертаються, щоб знищити Королівство працювати самостійно, колишній напарник Бетмена Дік Ґрейсон зустрічає кількох молодих героїв, яким відчайдушно потрібен сім’янин відвідує рідне село заради місцевого свята й вимушено повертається до злочинного життя, яке він колись менеДві бабусі втручаються в життя своїх дорослих онуків і влаштовують їм випадкову» зустріч, яка розпалює давні почуття та старі конфлікти. Thời gian sau của năm thứ hai đại học, trước kia chúng tôi còn có thể nhẫn nại giống như bạn bè bình thường trước mặt người khác, nhưng càng ngày càng có cảm giác giấy không thể nào bọc được lửa. Đôi lúc em sẽ thản nhiên dựa người vào tôi, lúc tản bộ cũng vươn bàn tay ra nắm lấy tay tôi... Nhiều lần thiếu chút nữa bị người khác phát hiện, cũng may cuối cùng đều ổn tôi bắt đầu nói chuyện xem có nên nói cho bạn bè thân thiết biết hay không, bởi vì thực sự cảm thấy cũng không có gì nghiêm trọng, nói không chừng người khác cũng sẽ tiếp nhận thôi. Đang lúc muốn thử, trong trường lại xảy ra một chuyện động trời khiến chúng tôi không thể nói bất cứ điều gì, từ đó về sau lại càng cẩn thận hơn...Năm hai chúng tôi có hai nữ sinh ở kí túc xá lén hôn nhau và bị một bạn học bắt gặp, vì vậy viết đơn gửi lên Ban Giám hiệu, kiên quyết không muốn chung phòng với người biến thái như là trường học thu xếp chuyện này bằng cách để hai cô gái đó lên tiếng xin lỗi, sau đó mọi chuyện nhà trường sẽ không để cho lan rộng nữa, về sau sẽ êm đẹp cả. Thế nhưng hai người họ không nguyện, còn viết một tờ đơn rằng"Chúng tôi yêu nhau. Hơn thế sẽ ở chung một chỗ. Không một ai có thể xen vào." Nhà trường khi biết chuyện đã xé nát tờ giấy, về sau cũng không cho phép họ theo học tối đám bạn cùng phòng sôi nổi thảo luận về chuyện nọ, tôi cùng Tôn Dập hai mặt nhìn nhau. Buổi sáng chính mắt tôi thấy một trong hai cô gái ấy bị mẹ quát mắng ngay trước cửa phòng, lúc ấy thảng như trong người đổ mồ hôi lạnh, nhìn người phụ nữ kia tôi chợt nghĩ đến mẹ của mình, còn nữ sinh đang dũng cảm chịu đựng kia chính là tôi...Từ đó về sau tôi và em cố tình tạo ra chút khoảng cách, không hề như hình với bóng dính chặt lấy nhau nữa. Thi thoảng khi mọi người không để ý, chúng tôi sẽ lại nhìn nhau, mỉm cười. Tuy rằng chỉ là một cái cười rất nhẹ, tôi vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng. Vụng trộm như vậy cũng là một loại hạnh phúc nho nhỏ, cả hai đều thấy thỏa mãn, bởi vì chúng tôi biết như vậy là đủ...Tôn Dâp rất thông minh, em lại cố gắng rất nhiều so với những người khác, thành tích không đứng nhất thì cũng là nhì. Tôi dĩ nhiên cũng không thể để mình kém em xa quá, vì vậy tích cực học tập, cùng chung tiến bộ, cả ngày ngâm mình trong đống sách. Khi kết thúc năm học thứ hai, hai chúng tôi có thành tích vượt xa các sinh viên cùng khóa, giáo sư vì thế để chúng tôi từ năm thứ ba trở đi sẽ cùng theo trợ nhận được khi làm trợ giảng cũng không tính là nhiều, nhưng hai chúng tôi gộp lại cũng được một khoản kha khá, liền ra ngoài thuê phòng trọ. Nơi chúng tôi thuê không lớn, chỉ có một phòng ngủ, một phòng ăn, một phòng vệ sinh, ngay cả phòng khách cũng không có nhưng cũng không cần thiết. Nơi đó cách trường học bốn trạm đường, giao thông cũng coi là thuận lợi. Kể từ ngày hôm đó, tôi và em lại như thể quay trở lại khoảng thời gian ngắn ngủi khi tôi lần đầu tiên tới nhà của em.

người yêu tôi đã ra đi mãi mãi