Chương 2464: Gió mát thổi đến 1. Chương trước Chương tiếp. - Thì ra là như thế --. Ngọa Long Tuyền thất thần một lát, thì thào nói. Ngay từ đầu nàng thu Văn Nhân Hoài Ngọc làm đồ đệ, thật sự là vì tình cảm với Lý Thất Dạ, dù sao dùng tư chất của Văn Nhân Hoài Do đó làm cho không khí chuyển động từ biển vào đất liền tạo ra gió từ biển thổi vào đất liền. - Ban đêm không khí trong đất liền nguội nhanh hơn nên lạnh hơn không khí ngoài biển. Vì thế không khí chuyển động từ đất liền ra biển hay gió từ đất liền thổi ra biển. Gió mùa là một loại gió đổi hướng theo mùa. Có hai loại gió mùa: gió mùa đông và gió mùa hè. Ở khu vực Đông Á và Đông Nam Á, mùa hạ có gió thổi từ Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương tới, đem theo không khí mát mẻ và mưa lớn. Gió mùa hạ có tính chất là nóng ẩm và Dự kiến rạng sáng 28/9, bão đổ bộ đất liền từ Thừa Thiên - Huế đến Quảng Ngãi với sức gió mạnh nhất cấp 12, giật cấp 14. gió nhẹ. Vùng ven sông Hàn và Biển Đông cũng không có gió giật. Song nhiều người lo lắng trước thời tiết yên lặng bất thường có thể 1. Ban ngày thì có gió thổi từ biển vào đất liền. Ban đêm có gió thổi từ đất liền thổi ra biển. - Ban ngày không khí trong đất liền nóng, không khí ngoài biển lạnh. Do đó làm cho không khí chuyển động từ biển vào đất liền tạo ra gió từ biển thổi vào đất liền. Biển suối Ồ. 15. Đồng cừu suối Nghệ - Điểm du lịch mới ở Vũng Tàu. 16. Bãi Vọng Nguyệt. 1. Tượng Chúa Giêsu Kito Vua. Địa điểm đầu tiên cho du khách check in Vũng Tàu đó chính là tượng chúa Giêsu Kito Vua. Đây là địa điểm du lịch Vũng Tàu ưa thích của các bạn trẻ BkCiRlx. Gió không thổi từ biển là một trong những cuốn tiểu thuyết nổi bật của Chu Lai, được chắp bút vào năm 1984. Tác phẩm đã vẽ nên bức tranh đời sống ở nước ta giai đoạn chống đế quốc Mỹ xâm lược nhằm ngợi ca tình cảm đẹp đẽ giữa người với người đồng thời qua đó, nhà văn có thể gửi gắm nhiều giá trị nhân văn sâu sắc. Chu Lai và những trang văn viết nên từ bom đạn Văn học Việt Nam giai đoạn kháng chiến chống Mỹ có những gương mặt nổi bật như Nguyễn Quang Sáng, Lê Minh Khuê hay Nguyễn Khoa Điềm, trong số đó không thể bỏ qua Chu Lai, một cây bút tài năng chuyên viết về đề tài chiến tranh cách mạng. Chu Lai sinh năm 1946 tại xã Hưng Đạo, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên trong một gia đình gia giáo có truyền thống nghệ thuật. Cha là nhà viết kịch Học Phi còn mẹ là tiểu thư của quan án sát Hưng Yên. Nhà văn đã lớn lên trong những buổi trò chuyện giữa cha với các người bạn của ông khi nhắc đến văn học sân khấu. Đó có thể là cuộc thảo luận về Đào Mộng Long, Thế Lữ, William Shakespeare hay Victor Hugo trong gian phòng chật hẹp ở khu tập thể nhà hát kịch Trung ương. Hình ảnh của nhà văn Chu Lai Vì sớm được giác ngộ cách mạng nên sau này, ông đã tự nguyện tham gia hoạt động trong quân đội, công tác ở đoàn kịch nói Tổng cục Chính trị rồi trở thành chiến sĩ đặc công hoạt động tại vùng Sài Gòn. Đến năm 1973 nhà văn về làm trợ lý tuyên huấn Quân khu bảy. Ông tham dự trại sáng tác văn học rồi học tại Trường Viết văn Nguyễn Du khóa một. Sau khi tốt nghiệp, Chu Lai biên tập và sáng tác cho Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Khoảng thời gian trở lại đây, Chu Lai là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam với rất nhiều tác phẩm tiêu biểu có thể kể đến như Nắng đồng bằng, Ăn mày dĩ vãng, Phố, Mưa đỏ hay Gió không thổi từ biển. Ngoài ra ông còn viết một số kịch bản sân khấu, phim và tham gia đóng phim. “Đã qua tuổi bảy mươi nhưng nét gồ ghề, xù xì, mái tóc xoăn bồng bềnh và cách nói chuyện duyên dáng của nhà văn Chu Lai, nhà viết tiểu thuyết về chiến tranh vẫn hấp dẫn người đối diện.” – Tạp chí E Magazine Tên tuổi của Chu Lai luôn gắn liền với những tác phẩm viết về chiến tranh bởi ông sinh ra ở thời loạn lạc, cả tuổi trẻ trải qua trong mưa bom bão đạn. Nhà văn từng chia sẻ rằng, nếu không sống một cuộc đời trận mạc thì bản thân khó có thể viết về chiến tranh chân thực đến như vậy. Một số tác phẩm nổi bật của nhà văn Chu Lai Đối với tác giả, chiến tranh không chỉ nhân danh một chiến sĩ, là tận cùng của sự trần trụi mà nó còn hiện thân cho tình yêu thương. Bởi nếu chiến tranh hiện lên đúng định nghĩa thuần túy hay mang trên mình toàn bộ sự lãng mạn thì đó không còn là ngày hội để reo ca. Chiến tranh là đề tài càng đào sâu thì càng màu mỡ, càng khai thác thì càng phì nhiêu, càng lùi ra xa thì trầm tích lại càng dội về. Ngoài ra ông còn cho rằng, chiến tranh sẽ không là gì nếu không có những xúc cảm tình yêu ngân vang, ẩn sâu ở phía bên trong và Gió không thổi từ biển là một minh chứng tiêu biểu cho điều trên. Chu Lai khắc họa lại đất nước với những cuộc chiến hào hùng nhưng cũng đầy đau thương, từ đó thể hiện nỗi đau xót khôn nguôi về cái chết, sự thống khổ mà nhân dân đã phải trải qua. Bên cạnh đó ông còn đề cao tình cảm cách mạng, tinh thần người lính và vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Hình ảnh bìa của cuốn sách Sông xa do Chu Lai chắp bút Không chỉ viết về những năm tháng cháy rừng lửa đạn mà nhà văn còn không khỏi day dứt trước xã hội Việt Nam thời hậu chiến. Chiến tranh đi qua đã để lại nhiều hệ lụy còn đọng mãi với thời gian và sức ảnh hưởng sâu sắc của nó đến con người sau khi đất nước thống nhất. Nhờ những cảm xúc chân thực và giá trị nhân văn cao đẹp qua mỗi tác phẩm của mình, Chu Lai nhận được nhiều giải thưởng giá trị như giải thưởng Hội đồng Văn học chiến tranh Cách mạng và lực lượng vũ trang cho tác phẩm Ăn mày dĩ vãng. Có thể kể đến giải thưởng tiểu thuyết Nhà xuất bản Hà Nội mà nhà văn được đề cử với Phố và gần đây nhất là giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam nhờ tiểu thuyết Mưa đỏ. Ngoài những thành tựu đạt được cho từng tác phẩm riêng của mình, ông còn nhận được giải thưởng Văn học Bộ quốc phòng và giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật. Hình ảnh bìa quyển sách Gió không thổi từ biến Gió không thổi từ biển là cuốn tiểu thuyết xuất sắc viết về mỗi tính cách, số phận khác nhau của các chiến sĩ ở khu biệt động Sài Gòn. Nổi bật lên giữa bức tranh hiện thực chiến tranh đầy khốc liệt, tàn nhẫn ấy là hình ảnh những người lính kiên cường và đầy bất khuất. Tiểu thuyết là câu chuyện mang nhiều dư vị mặn đắng trong thời kỳ chiến tranh loạn lạc. Cuốn sách kể về Ba Xuân, một đội trưởng đội biệt động Sài Gòn đầy dũng cảm, anh phải đối mặt với nhiều âm mưu từ tên phản bội Hoàng Xanh để đấu tranh cho nền độc lập, tự do của dân tộc. Hình ảnh những chiến sĩ đội biệt động kiên cường trong Gió không thổi từ biển Mở đầu tác phẩm, Chu Lai đưa người đọc trở về với những năm tháng khi Sài Gòn đang trong tầm ngắm của giặc. Lúc này cảnh chợ hiện lên mang nhiều sắc màu khác nhau, âm thanh ồn ào chát chúa phát ra từ hàng rẫy quán tiệm. Những tốp lính người Việt, người ngoại quốc xộc vào, xộc ra rồi nghiêng ngả, nhiều tòa cư xá Mỹ thì cao vòi vọi ở góc phố bên kia đường. Trái ngược với sự hoang tàn, vắng vẻ của thành phố về đêm cũng như nỗi vất vả, lam lũ của người dân nơi đây thì những tên đô trưởng, giáo sư làm tay sai cho Mỹ lại sống một cuộc đời thoải mái, sung túc và luôn tìm cách thoái thác việc ra chiến trường. Bọn chúng chỉ nghĩ đến địa vị, tìm đủ mọi cách để thăng quan tiến chức. Trong số đó Hoàng Xanh hiện lên là một kẻ có nhiều mưu mô, xảo trá nhất. Với dáng người tầm thước, bộ âu phục màu xám nhạt cắt rất khéo, vầng trán vuông và cái miệng nhỏ, mỏng, luôn mím lại. Vì thế mà hắn luôn tạo cảm giác kín bưng cùng đôi mắt tối khiến người ta cảm thấy tò mò, sợ hãi. Chu Lai đã vô cùng sâu sắc khi khắc họa nội tâm nhân vật với sự miêu tả cặn kẽ. Từ cách mà trái tim Hoàng Xanh từng bước bị bủa vây bởi nỗi u uất, phẫn nộ và ích kỷ đến việc hắn gõ cửa trại giam xin trở thành một tay sai cho giặc, phản bội lại đất nước, anh em đồng đội ngày xưa đã gắn bó. “Lại thêm một sự u uất vào trong cái bã bời đang hình thành trong hán. Hắn sống trầm đi, tách biệt mọi người. Mưa bao giờ cũng gợi mung lung. Mưa trong rừng càng mờ mịt. Còn phải sống cảnh này đến bao giờ nữa? Kẻ thù sao sống dai thế? Giết được thằng này nó lại mọc thêm thằng khác, ác ôn hơn. Bạn bè cũ quay đi quay lại hy sinh phần lớn. Bao giờ đến lượt ta?” – Gió không thổi từ biển Bên cạnh sự gian trá, tàn nhẫn của Hoàng Xanh thì Ba Xuân lại hiện lên đại diện cho chính nghĩa, sự trung thực, ngay thẳng, dũng cảm và cống hiến hết mình. Anh bị áp giải từ nhà tù này sang nhà tù khác nhưng bản thân chưa làm điều gì ảnh hưởng đến cách mạng, đồng đội. Vì biết Ba Xuân là chỉ huy đội biệt động nên bọn giặc đã không từ một thủ đoạn nào để làm trái tim người chiến sĩ lung lay. Đọc truyện của Chu Lai, người đọc cảm nhận được một cách rõ ràng ranh giới mong manh giữa cái thiện và cái ác. Có thể nói đây là một câu chuyện về những lần cố gắng hướng đến cái tận cùng của nỗi khổ và niềm vui, hy vọng và tuyệt vọng, can đảm và yếu hèn, tất cả đều hiện lên một cách đậm nét, hết sức chân thực. Gió không thổi từ biển là một trong số những tác phẩm tiêu biểu viết về chiến tranh của Chu Lai Không những thế Gió không thổi từ biển còn là sự hy sinh thầm lặng, kiên cường chiến đấu của Thanh Nhàn, vợ Ba Xuân. Cô phải vượt qua nỗi đau mất chồng để tiếp tục vững bước, đồng hành với những người đồng đội mà đứng lên tiêu diệt kẻ thù, chống lại âm mưu của Hoàng Xanh, thực hiện nốt ước mơ vẫn còn dang dở của chồng. Gió không thổi từ biển mà gió thổi từ lòng người Trong bom đạn chiến tranh khốc liệt cùng những mưu mô quỷ quyệt, tàn nhẫn, Chu Lai vẫn để cho người đọc thấy được vẻ đẹp sáng ngời của lòng người và tình yêu thương. Đây là một trong những dấu ấn quan trọng không thể thiếu khi nhà văn viết về những cuộc đời còn dang dở với cách mạng. Qua tác phẩm Gió không thổi từ biển, tình cảm sâu sắc giữa Ba Xuân với Thanh Nhàn hiện lên đầy cao thượng, đẹp đẽ đồng thời cũng vô vàn nuối tiếc. Cả hai đã gặp và yêu nhau một phần nhờ có cách mạng nhưng rồi cũng mất nhau vì sự tàn nhẫn, vô tình của chiến tranh. Dẫu vậy tình yêu của họ vẫn vượt lên trên tất cả mọi thách thức của khoảng cách, sự đe dọa đến từ Hoàng Xanh và bọn giặc Mỹ. Thanh Nhàn luôn một mực nhớ thương chồng, đau đáu hướng về người mình yêu đang phải chịu cảnh tù đày. Tuy rằng đơn thân nuôi con và không có lấy một chút tin tức nào từ Ba Xuân nhưng cô vẫn tự nguyện, âm thầm chờ đợi. Một số trang sách Gió không thổi từ biển Ba Xuân vì trách nhiệm của bản thân với tổ quốc, đồng đội đang còn chiến đấu ngoài tiền tuyến đầy gian nguy nên khi đứng trước mặt vợ, anh không dám nói ra thân phận, sợ rằng nếu bị lộ sẽ ảnh hưởng đến gia đình và những người mà mình yêu thương. Vì vậy mỗi khi nhìn thấy vợ con, Ba Xuân đều phải nuốt nước mắt vào lòng. “Tiếng chân người mẹ bước nhanh hơn. Đứa bé lịm dần trong tiếng ru dịu ngọt. – À ơi. Cha con đánh giặc phương nào, nắng mưa bao bận mẹ thao thức chờ. À ơi! Lời ru quấn chặt lấy ngực anh xiết mạnh. Anh vùi đầu xuống chiếu. Tiếng ru vẫn lan tỏa vô tình. – Ngày ngày ra đứng bờ bưng, nhìn sông sông chảy, nhìn rừng rừng xa. Anh lật người trở lại. vết đòn tra cũ trên đầu nhức ong ong. Không có gì đâu. Không sao đâu. Trở trời đó thôi. Anh tự nhủ và cố nhắm nghiền mắt lại. Nhưng mí mắt cay xè.” – Gió không thổi từ biển Bên cạnh đó, sự hy sinh của những con người thầm lặng cũng được Chu Lai nhắc đến như chú Tư, anh bồi bàn, cô chủ tạp hóa. Họ đều không ngại hiểm nguy mà góp chút công sức nhỏ nhoi giúp những chiến sĩ biệt động Sài Gòn như Ba Xuân hoạt động một cách suôn sẻ, tránh được tai mắt của bọn giặc Mỹ ở khắp mọi nơi. Với cách xây dựng cốt truyện khéo léo và miêu tả nội tâm nhân vật một cách điêu luyện, Gió không thổi từ biển đã để lại những dư vị khó quên về câu chuyện trong chiến tranh vô cùng chân thực, sống động. Qua đó, Chu Lai gián tiếp gửi gắm những thông điệp sâu sắc về lòng người và tình cảm giữa người và người. Chính vì từng giá trị nhân văn như thế nên đến thời điểm hiện tại, truyện của Chu Lai vẫn đứng vững trên văn đàn Việt Nam dù chiến tranh đã đi qua trên đất nước. Thông qua Gió không thổi từ biển, chúng ta có thể rút ra được nhiều bài học cho riêng mình, từ đó xây dựng thái độ sống đúng, cao đẹp như cách mà Ba Xuân, Thanh Nhàn đã chiến đấu quên mình vì sự bình yên của tổ quốc. Khả Di Gió không thổi từ biển, gió thổi từ trong lòng người, một câu chuyện khắc họa lại những tính cách, những số phận khác nhau của các chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Ba Xuân, một vị đội trưởng đội biệt động anh dũng, bất khuất, dù có bị uy hiếp, đe dọa, thậm chí cái chết có cặn kề ngay trước mắt vẫn kiên quyết giữ kín thân phận, không hé răng dù chỉ một lời bán đứng đồng đội, anh em chiến đấu của mình. Trái ngược với anh là tên phản bội Hoàng Xanh, một kẻ mưu mô, xảo quyệt tìm mọi cách để tiêu diệt anh, người đồng đội cũ của mình. Câu chuyện còn là sự hy sinh thầm lặng, kiên cường chiến đấu của người vợ Ba Xuân – Thanh Nhàn. Cô vượt qua nỗi đau mất chồng mà tiếp tục vững bước, cùng với những người đồng đội mà đứng lên tiêu diệt kẻ thù, chống lại âm mưu của Hoàng Xanh, thực hiện nột ước mơ vẫn còn dang dở của Ba Xuân Biển Hà My Quảng Nam những ngày nắng đẹp. ảnh minh họa Chiều nay, tôi chạy về thăm cậu. Mùa đông đã về rồi mà mưa vẫn còn nặng hạt. Những cơn mưa như trút nước đổ xuống. Bầu trời xám xịt trông đến não lòng. Cả một vùng biển bao la trước mặt mịt mờ trong màn mưa xối xả. Từng cơn gió rít thổi từ ngoài khơi xa vọng về hòa với những cơn sóng trắng xóa đang cuồn cuộn gần bờ, lòng bỗng nghe nôn nao, thổn thức. Xa xa, những ngọn đèn nhấp nhô trên những con tàu đang neo đậu. Những ngọn điện đường thẳng tắp, sáng choang trên con phố lúc vừa chập tối như kẻ chỉ bỗng trở nên ngái ngủ, nhạt nhòa trong màn đêm đang trôi dần về khuya. Đêm ở xóm biển xuống nhanh đến lạ. Nằm nghe biển ngoài khơi xa rì rầm từng cơn sóng như gào thét, tôi không tài nào chợp mắt. Cậu bảo, thời tiết khí hậu ngày càng thay đổi lạ quá chừng. Năm ni qua tháng 11 âm lịch rồi mà vẫn còn những cơn mưa nặng hạt, và ít lạnh hơn những năm trước. Rồi cậu kể, ngày xưa xóm biển này nghèo lắm, đời sống của bà con ngư dân mình đều dựa vào cảnh chim trời cá nước. Rồi cậu khe khẽ đọc như hát câu ca dao miệt biển một thời nghe thao thiết đến nao lòng "Lấy chồng làm ruộng em theo/ lấy chồng nghề biển hồn treo cột buồm". Cậu bảo, những năm gần đây, khi quê mình lên phường, lên phố, Nhà nước tiến hành thu hồi ruộng đất để giải tỏa, chỉnh trang đô thị, sắp xếp lại nhà cửa, mở mang đường sá ngang dọc như kẻ chỉ, dân ở xóm biển này bỏ bụng mừng vô kể. Từ đời thuở mô đến chừ mới thấy sự đổi thay diệu kỳ này. Nhờ vậy, đời sống của bà con ngư dân xóm biển này cũng trở nên khấm khá hơn xưa rất nhiều; làm nhà, sắm xe cộ nườm nượp. Nhưng rồi, cậu thở dài, phân trần, những ngày biển động như ri, người làm nghề biển như cậu chẳng biết làm gì ra tiền, đành bó gối ở nhà. Đàn ông thì đan, vá lưới, ngồi tán ngẫu. Nhiều người không biết làm chi, "nhàn cư vi bất thiện", lại sa vào cờ bạc, rượu chè, tệ nạn xã hội cũng một phần bắt nguồn từ đây. Đàn bà con gái thì rủ nhau hát hò, chứ biết làm chi chừ. Giọng bỗng chùng xuống, cậu thì thầm, nhiều khi nhìn những cơn sóng gầm gừ như thách thức, biết là biển động, lòng thấy buồn lắm. Những năm gần đây, khát vọng vươn khơi xa của bà con ngư dân mình đã được Nhà nước hỗ trợ đóng mới tàu thuyền lớn để đánh bắt xa bờ, đem về con nục con thu. Rồi, cậu thở dài bảo, câu chuyện vươn khơi bám biển của bà con mình cũng không hề đơn giản chút nào. Sản lượng đánh bắt xa bờ vẫn còn thấp. Giá cả xăng dầu tăng giảm chập chờn, nhưng giá thu mua hải sản lại bèo bọt, rẻ mạt. Trong khi đó, khát vọng vươn khơi xa của bà con ngư dân cũng chưa phải là ngon lắm, tàu công suất nhỏ hơn 20CV vẫn còn nhiều. Cậu lại thì thầm như độc thoại với chính mình bao câu chuyện không đầu, không cuối về cuộc đời lênh đênh giữa sóng nước mênh mông ngoài khơi xa của mình một thời trai trẻ chưa xa. Đêm đã về khuya. Biển động dữ dội. Nằm nghe gió từ ngoài khơi xa vọng về, từng cơn gầm rít như bản hòa tấu của mênh mông của đất trời giữa cơn cuồng phong biển cả. Tôi không tài nào chợp mắt được. Bất chợt, tôi nghe đâu đây hình như có những cơn gió không phải thổi từ biển, mà khắc khoải, thổn thức đâu đó trong tôi, từng cơn thao thiết đến nao lòng. Đinh Văn Dũng LSVNO – Tôi liên tưởng đến hình ảnh dãy Trường Sơn trở thành ranh giới phân chia giữa hai thái cực khác biệt nhau của thời tiết, là nguồn gốc sinh ra những cơn gió khô nóng không thổi từ biển.... LSVNO – Tôi liên tưởng đến hình ảnh dãy Trường Sơn trở thành ranh giới phân chia giữa hai thái cực khác biệt nhau của thời tiết, là nguồn gốc sinh ra những cơn gió khô nóng không thổi từ biển. Nó cũng như sự khác biệt hay khoảng cách không dễ lấp đầy giữa chức năng buộc tội và gỡ tội. Chuyến bay từ TP. Hồ Chí Minh ra Huế chậm gần hai tiếng đồng hồ, mãi đến hơn 9 giờ tối tôi mới tới TP. Đông Hà để chuẩn bị cho buổi giới thiệu về những điểm mới trong các bộ luật vừa được Quốc hội thông qua vào cuối năm 2015 cho các luật sư đến từ Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình và Quảng Trị. Chỉ còn chưa đầy nửa tháng nữa, các bộ luật mới này sẽ có hiệu lực thi hành, giới luật sư thật sự trông đợi vào những điểm mới, thể hiện bước chuyển nhận thức rất quan trọng nhằm xác lập và nâng cao vị thế của luật sư trong việc cung cấp dịch vụ pháp lý cho các chủ thể xã hội sẽ được hiện thực hóa. Đó cũng là lý do một số luật sư được Liên đoàn Luật sư Việt Nam phân công giới thiệu các bộ luật suốt mấy tháng qua phải ngược xuôi từ Bắc vào Nam, tận tình chia sẻ thông tin với các đồng nghiệp trên cả nước. Mặc dù vẫn thường về quê nội ở Gio Linh hàng năm, nhưng chưa bao giờ tôi được chứng kiến đợt nắng nóng do bị ảnh hưởng của những cơn gió Lào như lần này. Quá nửa đêm, tôi giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng gió thật lạ, liên tưởng nhớ về những cơn gió báo hiệu mùa bão đến từ những ngày ấu thơ ngoài Bắc vậy. Nhìn ra ngoài trời, vẫn thấy những ngôi sao đang lấp lánh, vài đám mây nhỏ qua ánh sáng hắt lên từ những ngọn đèn đường như những búi tóc xõa trôi. Gió cứ phần phật thổi từng cơn, đập vào cánh cửa sổ, luồn qua các khe hở, tạo thành những tiếng hú, từng đợt nhịp nhàng nghe rõ mồn một trong đêm. Tờ mờ sáng thức dậy, đã thấy nắng chói chang phủ khắp các con phố nhỏ… Hoàng hôn trên sông Hương. Ảnh Hoài Phan Khác với nhiều khóa bồi dưỡng mà tôi có điều kiện được đứng lớp, phần lớn các luật sư đến từ các tỉnh miền Trung tham dự lần này đều là những cán bộ ngành tòa án, kiểm sát, công an sau khi nghỉ hưu đã gia nhập các đoàn luật sư, trong đó có nhiều người nguyên là chánh án, viện trưởng cấp tỉnh, thẩm phán, kiểm sát viên cao cấp. Những gương mặt đã luống tuổi, bộc lộ những trải nghiệm của nghề luật đầy thử thách. Nay đến với nghề luật sư, dường như qua các nội dung trao đổi, đối thoại, tôi cảm nhận các đồng nghiệp đã đồng cảm, chia sẻ nhiều những nỗi vất vả của nghề luật sư. Mặc dù ghi nhận những điểm mới, tiến bộ về chế định bào chữa, bảo vệ quyền, lợi ích của người bị hại, đương sự, nhưng nhiều luật sư cũng lo ngại những cản ngại nằm ở bên trong nhận thức của các cơ quan và người tiến hành tố tụng không dễ ngày một ngày hai mà xóa bỏ được. Nếu không có bản lĩnh, kiên trì theo đuổi những giá trị nhân văn của nghề nghiệp với tấm lòng yêu thương, đau đáu với những phận người thì chắc khó mà vượt qua những khó khăn được ví lớn như những ngọn núi. Tranh thủ lúc nghỉ trưa, tôi được anh Nguyễn Đức Chính, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Trị mời bữa cơm thân mật với tư cách là anh em quen biết nhau đã hơn hai mươi lăm năm qua. Từng là Giám đốc Sở Tư pháp tỉnh gần hai chục năm, anh là người thấu hiểu những vất vả và thực tế điều kiện hoạt động còn rất hạn hẹp của đội ngũ luật sư tỉnh nhà. Tuy nhiên, điều mà anh ưu tư là làm sao các luật sư có thể sống bằng chính hoạt động nghề nghiệp của mình, tạo dựng được sự tin cậy của người dân, doanh nghiệp và chính quyền, để từ đó nâng cao uy tín nghề nghiệp, không cần trông cậy vào sự hỗ trợ của ngân sách Nhà nước. Những lời tâm sự chân thành của người đứng đầu chính quyền tỉnh Quảng Trị giúp tôi hiểu thêm điều kiện hoạt động và hành nghề của các luật sư hiện nay còn rất nhiều khó khăn. Ngồi trên xe trở lại Huế, tôi mở cửa kính nhìn ra những đám mây đang chở ánh hoàng hôn vào đêm. Gió vẫn thổi ù ù bên tai, mang hơi nóng từ hiệu ứng “phơn” foehn, khiến cho không khí bên đông Trường Sơn có nhiệt độ cao hơn và độ ẩm thấp hơn không khí bên tây Trường Sơn. Gió bên đông Trường Sơn càng nóng khô khi mưa bên tây Trường Sơn càng lớn. Đó chính là bản chất lý giải thời tiết trở nên khô nóng với một đặc trưng khí hậu riêng biệt của vùng đất này. Các nhà khí tượng học giải thích Khi bị núi chắn ngang thì gió phải vượt lên cao, lên tầng không khí loãng và lạnh hơn, khiến cho hơi nước ngưng tụ, gây mưa bên triền núi hứng gió và đồng thời làm gió giảm áp suất. Khi đã qua đỉnh núi thì gió trở thành một luồng khí khô hạ áp nên khi đi từ trên cao xuống, gặp không khí đặc hơn gió sẽ bị nén lại, quá trình đó làm tăng nhiệt độ của gió. Kết quả là bên triền núi hứng gió đoạn lên núi thì gió ẩm, mát và gây mưa nhiều nhưng bên triền núi khuất gió đoạn xuống núi thì gió lại khô và nóng. Dãy núi càng cao, thì khi xuống núi mức gia tăng nhiệt độ càng lớn và càng khô. Tự nhiên, tôi liên tưởng đến hình ảnh dãy Trường Sơn trở thành ranh giới phân chia giữa hai thái cực khác biệt nhau của thời tiết, là nguồn gốc sinh ra những cơn gió khô nóng không thổi từ biển. Nó cũng như sự khác biệt hay khoảng cách không dễ lấp đầy giữa chức năng buộc tội và gỡ tội, bởi ở đâu có sự buộc tội càng cao, càng nghiêm trọng thì ở đó càng cần đến việc bào chữa, bảo vệ quyền lợi cho người bị buộc tội. Trong sự thôi thúc và tận hiến nghề nghiệp như thế, ngọn lửa trong tim của mỗi luật sư như càng được hun đúc, tích lũy được nhiều trải nghiệm hơn của một nghề lấy yêu thương hóa giải cho hận thù, lấy sự công bằng xóa bỏ những bất công và lấy thiện tâm làm thước đo cho những phân tranh, được mất của đời người… LS Phan Trung Hoài Gió Không Thổi Từ Biển – Chu LaiMấy bữa nay xuất hiện ở trước chợ Vườn Chuối một người đàn ông bán thuốc nam. Nhìn vẻ ngoài anh ta chẳng có gì đáng chú ý. Tuổi anh ta, vì nước da mai mái nên thật khó đoán. Tóc anh ta để dài, rồi xoăn, người tầm thước. Hai con mắt nhìn vừa hiền lành, vừa rụt rè như tất cả những người dân cao nguyên một năm đôi bận xuống thành phố mua bán. Nếu có gì khác chăng, thì là việc các môn thuốc của anh ta thường được nhiều người mua, nhiều người tới ngó nghiêng.— Cái nhà anh này làm ăn coi bộ thiệt thà.— Dùng thuốc của anh trị bịnh cho con nít thì khỏi liền.— Tiền nong ông cũng lấy chừng mực lắm, không mắc như mấy người khác con đi chợ thường nói về anh như vậy. Có người khen ngay trước mặt, anh chỉ cười. Cái cười ngượng nghịu như chỉ quen với núi đồi hoang vắng mà không quên phô bày tình cảm ở trước phố chợ đông người, để lộ hàm răng xỉn màu ngồ ngộ như cái cười của đứa trẻ sún ngồi lầm lũi của anh thật tương phản với cảnh chợ nhức mắt những sắc màu, những ồn ào chát chúa của hàng rẫy quán tiệm, của những tốp lính người Việt, người ngoại quốc xộc vào, xộc ra, nghiêng ngả và của tất cả những âm thanh hỗn tạp, kì quái vốn có của một cái chợ tràn ngập hàng hóa. Màu áo chàm của anh càng tương phản với tòa cư xá Mỹ cao vời vời ở gốc phố bên kia đường. Vào những lúc xế chiều, cái dáng nhỏ nhoi hơi khập khiễng của anh bị bóng rợp tòa nhà làm bạc đi xiêu vẹo. Anh ngước nhìn lên một chút, mặt hơi nhăn lại như bị ngộp thở rồi lại cúi xuống chậm rãi cất từng bước bán thuốc đi tìm chỗ nghỉ những lúc ấy, nếu anh bớt rụt rè đi một chút hoặc giả có ai đó đột nhiên gọi lại đưa nốt số tiền mà anh quên chưa lấy, có lẽ anh sẽ bắt gặp một đôi mắt từ xa đang dọi thẳng vào gáy mình. Dưới đôi mắt ấy là cái miệng mím chặt và phía trên vầng trán vuông căng ra, kéo đôi mắt xếch nghỉ đêm của anh thường phụ thuộc vào tiết trời mưa hay tạnh. Mưa thì ngồi bó gối thu lu trên sạp hàng, tạnh lại nằm cong queo dưới bất cứ một mái hàng hiên nào. Gặp bữa kiếm được khá tiền, anh thường ghé vào cái quán trọ lợp mái tôn, tường ghép bằng vỏ đồ hộp gần bùng binh. Cũng có đêm trời trở lạnh, những người lính quân cảnh hoặc cảnh sát dã chiến đô thành đôi lúc gặp anh đi thơ thẩn nơi này nơi nọ cũng như tất cả những đứa con bụi bặm của đêm không có mái lá che thân. Tóm lại chẳng có gì đáng lưu đêm nay anh lại nghỉ ngơi trong một ngôi nhà nhỏ dưới chân cầu xa lộ. Đang trên đường đến bến xe với ý định nghỉ tạm qua đêm để sáng mai xuôi về Thủ Đức bán nốt số thuốc còn lại thì bà má từ trong ngôi nhà đó hớt hải chạy ra năn nỉ mời anh vào nhà chữa bệnh cho thằng cháu chưa đầy hai tuổi.

gió không thổi từ biển